Chỉ khi chúng ta có gì đó, thì mới có tiếng nói, còn nếu chưa ...


 Thân gửi các bạn vào những ngày tháng chông chênh của cuộc đời.

Trước tiên bạn thử trả lời giúp mình các câu hỏi sau: 

Có gì đó là có gì vậy bạn? 

Việc mình có gì đó thì người ta có nghĩ vậy không?

Bạn có nghĩ có tiền là có gì đó không?

Chắc chẳng ai cảm thấy dễ dàng vào những ngày chưa có gì cả. Nếu được nghe câu chuyện của các bạn, thứ duy nhất mình muốn gửi đến đó là: hãy cứ xem nó là điều bạn cần và phải trải qua. Mình cũng nghe rất nhiều câu chuyện, đằng sau đó, đôi khi khó khăn không đến từ bạn, mọi thứ nó cứ đến cuộc đời bạn và bạn cũng chẳng có năng lực để thoát khỏi.

(Bài viết này cần phải điều chỉnh lại, nhưng nếu các bạn muốn đọc thì hãy đọc, hành văn còn nhiều yếu kém quá)

(Đoạn này mình viết về đọc sách để cải thiện kỹ năng ) Mình biết có rất nhiều sách dạy về định hướng sống, cách tư duy,... tất cả đều vì mục đích giúp các bạn thoát khỏi. Nhưng có những bạn muốn mua sách (cũng e dè), điều này cũng hợp lý, đơn giản là chưa biết có hợp hay không, tài chính ra sao. Nếu bạn không lựa chọn sách, hãy đến với blog mình. Dù còn nhiều sai sót nhưng nó là những trải nghiệm thực, và mình cũng sẽ đem những kiến thức sách đến với các bạn. Hãy từ từ chậm rãi để có thể tự mình tìm đến sách, đừng áp lực vì những thứ chúng ta chưa thực sự sẳn sàng.

Thứ mình muốn gửi gắm đó chính là: hãy tập cách đừng áp lực cho chính mình, năng lực của bạn sẽ trở nên vượt trội. Đừng áp lực tức chúng ta buông những thứ không cần thiết, nếu bạn đã từng biết về câu chuyên "lo lắng", tức lo lắng là chuyện không có thật, và coi như không xảy ra. Việc giảm áp lực tức bạn phải buông một vài tham vọng, khi mình nói đến câu chuyện "tham vọng", nó là một cái biển chả ai giống ai, và kết quả cũng sẽ khác nhau. Mình nên nói sao cho dễ hiểu, tham vọng của bạn "Đúng hay sai?" bạn phải biết, bạn có bao nhiêu tham vọng, và bạn biết năng lực bạn làm được những cái nào? Hãy một lần dành thời gian nhìn lại, rồi buông bớt để tập trung cái nào bạn tin tưởng nhất, đôi khi tin tưởng (chưa là thực tế) , còn cần sự bước tiếp, trải nghiệm và thực sự sống với tham vọng đó, bạn sẽ biết nên tiếp tục hay từ bỏ,....  (bạn muốn xem mình đã làm như nào, hãy đọc tiếp từ chổ này) Mình có rất nhiều thứ "muốn làm", mình nghĩ mình sẽ làm được, ngoài trừ việc cố gắng và kiên trì. Câu chuyện ở đây, mọi thứ đều hoàn hảo, (Mình sẽ kể chi tiết luôn, không phải cho dài, mà khi bạn đọc được khó khăn của người khác, hãy cảm nhận rồi tự tìm cho mình câu trả lời). Mình học ĐH Ngoại Thương, ngôi trường đứng top đầu rồi đó. Nhưng nói ra, mình không giỏi với tất cả các môn học trong trường. Vậy tại sao với một người thi vô trường dễ dàng (còn đứng top đầu) nhưng lại không có gì nổi bật, không thành quả, không niềm vui, và không hứng thú. Điều này nằm ở sự phù hợp, tức vốn dĩ mình đã không phù hợp. Mình có biết không: có chứ, nhưng tại sao mình không từ bỏ. Biết không phù hợp nhưng vẫn tiếp tục, ai mà chẳng từng trải qua. Vì lý do tài chính, vì kì vọng gia đình, vì suy nghĩ, biết đâu cố gắng hết mình sẽ có quả ngọt. Và câu chuyện dừng ở việc: cố gắng chỉ có quả nhưng không ngọt như bạn tưởng. Giống như việc "sở trường " và "sở đoản". Bước trên sở trường, bạn sẽ thấy có người làm không tốt bằng bạn nhưng bạn thấy nó đơn giản, và ngược lại. (mình kể luôn). Tức những năm cấp 3 với "sở trường", dăm ba thành tích toán lý hóa với mình nó chả là gì. Việc mình đứng top trường cũng tự nhiên chứ chả phải ham hố. Rồi lên ĐH, khi mình với "sở đoản"  học Ngoại ngữ trở thành một thử thách lớn, trong khi tiếng Nhật N3 với nhiều bạn đơn giản nhưng mình cũng trầy trợt 3 lần, nghĩ đến N2 chỉ có 2 chữ "buông". Tức viết ở đây nhẹ nhàng nhưng chặng đường đó rất dài, trải qua những thứ khiến tương lai bị kìm hãm. Khi chúng ta ở trong đó, chúng ta không nhìn ra được bối cảnh câu chuyện đâu. Chỉ khi bước ra khỏi những lo lắng bất an, làm chủ rồi. Mới dần thấm hơn. Còn bạn, thì sao,... mình không đánh giá bất cứ năng lực nào yếu hơn năng lực nào. Mình tôn trọng tất cả các thiên phú ông trời trao tặng cho con người, mỗi người mỗi thứ khác nhau. Cho dù bạn có hứng thú và có năng lực với công việc tay chân, nó cũng đáng được tôn vinh (chỉ khi bạn đi so sánh và cảm thấy bất công, đạo đức về đố kị , tranh giành, ... thì chuyện đó mình không ủng hộ). Thứ mình mong là cũng là mục tiêu nhỏ, đó là "công bằng xã hội" việc này không đơn giản, nhưng đôi "bất cân bằng " khi nó là cơ chế hiển nhiên rồi. Nó cũng sẽ tạo động lực phát triển, vì đời là để cống hiến, sướng hay khổ là cảm nhận. Mình không thích những bạn làm văn phòng, có thái độ về những bạn đi làm công việc tay chân, ngoài trừ về mặt đạo đức ra, mình nghĩ mọi thứ đều ngang nhau, khi đạo đức chênh lệnh nhau (có cả quan điểm sống và định hướng cá nhân,...), sẽ tạo hệ quả về sự kết nối.

(Viết ở trên chỉ giải quyết câu chuyện về "Lựa chọn Sở trường thôi"). Có những phần hơi dư thừa, mình sẽ chỉnh lại sau.

Rồi, trên con đường chọn, chọn sai sẽ sảy ra, cứ chọn lại đi nha bạn,... mất tiền, uổng thời gian mất công sức, nên nhớ "thứ hối tiếc nhất và việc bạn không làm chứ không phải việc bạn đã làm". Hãy nhớ điều này nhé.

TRƯỚC KHI MUỐN CÓ GÌ ĐÓ: muốn có gì đó thì phải làm gì đó các bạn ạ, chọn được rồi thì cố gắng thôi. (Trên con đường này phải luôn có động lực nha, thì mới đi được đường dài). Mấy câu chuyện như: (hàng xóm hỏi sao thất nghiệp lâu vậy, ba mẹ hỏi con làm gì đó, lương bao nhiêu, ... cái này mà ai phải trải qua, vậy nên "Muốn làm những thứ ít ai có được, phải chịu những cảm giác ít ai muốn", cứ thế mà làm kim chỉ nam nha).

Viết đến đây mình trăn trở cho những bạn mất định hướng sống, mình cũng cần suy nghĩ thêm để viết câu chuyện này, và giải quyết cho các bạn, điều mình muốn nói trước đó là: "Mất định hướng sống hay chưa có định hướng" là chuyện thường nè. Có người cả đời không có định hướng, có người quá trể để tìm được, nên hãy dành cho bản thân một sự tha thứ, một sự thấu hiểu để không làm bản thân mệt mõi.

(Mình mất định hướng từ năm 2014~năm 2022). Trên con đường mất định hướng đó, mình cố gắng hết sức, từ việc ba mẹ so sánh mình với con nhà người ta, mới ra trường làm lương 10 triệu, mình có 5 triệu rồi 6tr4 rồi lên từ từ, đổi việc này việc kia (tưởng học trường top ra ngon mà vậy đó nhé - mà chuyện này chắc chỉ có mình) Sợ nói triết lý khi chưa có gì trong tay các bạn cũng cười mình lắm, nhưng mình viết trước để khi đạt được điều gì đó mình đọc lại xem sao. À rồi năm 2022, năm nay nè, sau mấy năm đi làm từ 2019 đến 2022, mình mua điện thoại, mua xe, mua máy tính,... tích góp từ từ, vất vã lắm nha, làm việc toàn áp lực xếp, công việc thì không có tương lai (một phần công việc không nằm trong sở trường của mình), nhưng rồi mình có những thứ đó là hành trang và thứ mình có là "đã từng kiên trì như thế" và "sự quyết tâm làm lại". Năm 2022 mình cũng thất bại chuyện tình cảm, sau khi đã tìm hiểu xem nguyên nhân cốt lõi là gì. Mình nhận ra do một phần bản thân mình chưa thực sự hạnh phúc, đồng thời có những "tổn thương trong quá khứ để lại",... mình dành thời gian để chữa lành (muốn có thời gian, mà không đi làm thì phải có tiền tiết kiêm nha, muốn làm lại thì phải tự lo tiền ). Đó, chuyện gì cũng đánh đổi thôi nè. ^^

Bài này mình viết dài quá, nhưng VẪN CHƯA CÓ GÌ ĐÓ. Ngoài việc kể chuyện ủa mình, kể chuyện real cho nghe đỡ phải nghe triết lý mà bảo không có thực hành, thực hành khác xa lý thuyết. Hiện tại mình cũng đang học lại, theo một thứ mình tin tưởng, và có năng lực, vẫn chưa có gì như các bạn thôi. Nếu nói có, mình có được định hướng cá nhân, buông bỏ thứ không cần thiết (tức thứ cố găng củng không giỏi như người ta và thứ không muốn cố gắng làm đó). VÀ VIỆC CỦA MÌNH HIỆN TẠI: là tiếp tục đi hành trình này thôi. VÀ BẠN CŨNG NHƯ VẬY NHÉ.

Gửi đến bạn những dòng tâm sự (mình đã dành thời gian viết, chất viết của mình không phải người làm báo, mình nghĩ sẽ không phù hợp với phần đông , nhưng nó sẽ khác trong sách vì nó là những cái thứ lột tả hơi trụi một chút). Thân!




Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Có bao nhiêu lần cuối để buồn trước khi hết yêu một ai đó