Tại sao mình viết ra những điều này, đơn giản nó sẽ hiện hữu đâu đó, vào quảng thời gian nào đó trong cuộc đời của bạn. Dù đã trải qua rất nhiều chông chênh để có được một chút yên bình của hiện tại. Thứ mình hối tiếc nhất đó là quảng thời gian mình đã sống mất đi động lực... Đó là những ngày nhạt nhẽo trong cuộc đời, những ngày sống gượng gạo trong rất nhiều trăn trở, nhiều suy nghĩ lo âu về tương lai, và hơn hết không có thành quả nào cả. Mình hơi muộn để tìm ra bản ngã của mình, nơi tài năng và sự nhiệt huyết trở lại. Điều này mình không muốn ai cũng thế, đôi khi hành trình của mình chỉ là để sống và tìm ra mục đích sống. Còn của bạn, là để tạo nên một kiệt tác. Mong cho những chân lý sống sẽ được đến với bạn sớm hơn, để một ngày có những điều vĩ đại được làm nên từ một người đầy nhựa sống... và mình biết ơn vì điều đó. Nếu hôm nay cũng là ngày bạn mất động lực, và tìm đến đây, đủ kiên nhẫn để đi sâu vào tâm hồn, chữa lành nó, khám phá và tìm cho nó được ánh sáng. Mình không rõ bạn ...