Có những hành trình sống bạn mất đi động lực,....
Tại sao mình viết ra những điều này, đơn giản nó sẽ hiện hữu đâu đó, vào quảng thời gian nào đó trong cuộc đời của bạn.
Dù đã trải qua rất nhiều chông chênh để có được một chút yên bình của hiện tại. Thứ mình hối tiếc nhất đó là quảng thời gian mình đã sống mất đi động lực... Đó là những ngày nhạt nhẽo trong cuộc đời, những ngày sống gượng gạo trong rất nhiều trăn trở, nhiều suy nghĩ lo âu về tương lai, và hơn hết không có thành quả nào cả. Mình hơi muộn để tìm ra bản ngã của mình, nơi tài năng và sự nhiệt huyết trở lại. Điều này mình không muốn ai cũng thế, đôi khi hành trình của mình chỉ là để sống và tìm ra mục đích sống. Còn của bạn, là để tạo nên một kiệt tác. Mong cho những chân lý sống sẽ được đến với bạn sớm hơn, để một ngày có những điều vĩ đại được làm nên từ một người đầy nhựa sống... và mình biết ơn vì điều đó.
Nếu hôm nay cũng là ngày bạn mất động lực, và tìm đến đây, đủ kiên nhẫn để đi sâu vào tâm hồn, chữa lành nó, khám phá và tìm cho nó được ánh sáng. Mình không rõ bạn mất động lực vì lý do gì? nhưng có một điều mình hiểu, dù bạn có là một người giàu có, thành công trong mắt người khác, hay là một đứa sinh viên bình thường giữa cái môi trường khắc nghiệt này, hoặc một nhân viên văn phòng thì cũng sẽ có những nỗi khổ tâm riêng,... mình tin ai cũng phải đánh đổi để tìm ra được hạnh phúc đích thực. Nên thứ đầu tiên mình muốn nhắn gửi, dù bạn là ai thì việc mất đi động lực vẫn luôn hiện hữu, nên cũng đừng suy nghĩ so sánh mình với người khác nhé. Đó là điều tiên quyết."Mất động lực đến từ bên trong" nên phải chữa lành nó từ bên trong. Vậy làm sao? làm sao để có thể? Mình không thể khuyên bạn về điều gì bạn cần làm bây giờ, vì sẽ không có đúng sai khi khám phá nội tâm của một người, và bạn là người phải chinh phục chính bản thân bạn. Mình sẽ kể một câu chuyện dài dăng dẳng, mong bạn nhìn ra khúc mắc của cuộc đời bạn.
"GỌI TÊN ĐỘNG LỰC" điều này không hề dễ đâu, nên đừng sợ mình kém cỏi khi chưa làm được nhé.
Thời gian mình tìm được động lực sống cũng vỏn vẹn 6 năm kể từ khi bước ra cuộc đời. Mình không nghĩ nhanh hay chậm là quan trọng, QUAN TRỌNG là CÓ LÀM ĐƯỢC HAY KHÔNG? . Nó là một quá trình đủ về lượng để thay đổi về chất, không thể hôm nay bạn cố gắng rồi ngày mai sẽ có được, hôm nay và ngày mai là quảng thời gian dài theo nghĩa bóng sẽ đúng hơn. Mình xin lỗi nếu nói sai nhưng mất động lực thì ai cũng có, và chưa vượt qua được thì cũng đừng sợ và buồn, chỉ cần đừng dừng cố gắng, đó là mục tiêu dài hạn, nếu mà bạn cảm thấy mệt quá, thì làm gì nhỉ? để mình suy nghĩ xem,... mình đã làm gì. Thì ra là mình chỉ có việc duy nhất là mệt thôi, khi mệt mõi thì chỉ có mệt mõi thôi các bạn,... và sự thật nó đến từ nhiều khía cạnh và chưa chắc do bạn, nên "đừng trách bản thân mình nhé".
À, một số cách chống chọi khá tốt khi đi qua quảng đường "mất động lực". Chỉ kêu là đối mặt chứ mình không nói bạn hãy né tránh hay vượt qua nó, nhìn mặt nó mà sống mỗi ngày thôi, xem nó là bạn để làm cái nền cho bản thân. Vào những lúc bạn chán nãn bạn sẽ nhạy cảm bởi những lời khuyên từ những người chưa chắc đã vượt qua được chán nãn của cuộc đời họ: ví dụ là: "Đừng suy nghĩ tiêu cực nữa,..." thực ra là suy nghĩ tiêu cực có 2 mặt của nó, nó thể hiện bạn là người biết suy nghĩ trước đã, và thứ 2 là bạn đang cố gắng phát triển mình. Chỉ vì, bạn suy nghĩ nhiều trong thời điểm bạn không có gì tốt trong mắt người khác nên mới xuất hiện câu nói đó. Nhưng đó là thực tế các bạn ạ, mình là người trải qua câu nói đó không biết bao nhiêu lần, dập lên dập xuống, lượn lờ qua lại những dòng suy nghĩ muốn chấm dứt phần đời còn lại,... Khi bạn không được người trước mặt tôn trọng, chỉ cần bạn dành một khoảng cách đó an toàn với các mối quan hệ đó. Và điều mình muốn chia sẽ thêm, cũng là những năm tháng đã cũ của mình: đừng có suy nghĩ cần một ai che chở vào những ngày tháng yếu đuối, nếu có thì nhận còn không có, phải chịu thôi (vì mình cũng không có ai, cả gia đình, bạn bè, sự cô độc bao trùm những ngày tháng trước khi trở thành bây giờ, bạn cũng thế nhé, mình tin bạn). Chuyện tình cảm của mình rơi vào những câu chuyện hết sức là nhạt nhẽo, những cuộc tình không có điểm nhấn. Mình cũng tự hỏi tại sao rất là nhiều lần? Và lần nào mình cũng rút kinh nghiệm, mà kinh nghiệm của mình nhiều thấy sợ luôn. Sau rồi mình mới phát hiện là , vì mất đi động lực sống cũng như không có hạnh phúc tự thân nên tất thảy những thứ khác nó đến, đó là lý do sau tất cả. Bây giờ mình chẳng còn quan tâm mình có bao nhiêu người yêu cũ, và lý do tại sao lại chia tay,... chỉ là mình đã tìm ra được tại sao mình lại có những đỗ vỡ cũ. Nên những điều đó không còn quan trọng


Nhận xét
Đăng nhận xét